Vườn Ê đen mới
BÓNG THẬP TỰ CHIỀU NAY – Thơ Lam Tâm

Gió ngừng thổi trên đồi cao quạnh quẽ
Nắng hanh vàng rơi nhẹ xuống đôi vai
Dòng thời gian như ngưng đọng u hoài
Kìa bóng Chúa, giữa trần gian mệt mỏi.
Ngài lặng lẽ bước đi không lời nói
Nhục hình đau, gai nhọn buốt tâm hồn
Từng bước chân trĩu nặng những hoàng hôn
Gánh tội lỗi của nhân gian khờ dại.
Kìa giọt máu, giọt tình yêu để lại
Nở hoa nhân từ trên đất sỏi khô đơn
Chẳng oán than, chẳng một chút giận hờn
Chỉ có ánh nhìn… bao dung, tha thứ.
Mùa Thương Khó, nhắc lòng ta tự nhủ:
“Sống sao cho xứng đáng với ơn sâu?”
Để Tình yêu thôi cúi mặt u sầu
Và hy vọng bừng lên từ thập giá.
LAM TÂM
Ngày đăng: 03/07/2026