Vườn Ê đen mới

HỒI TƯỞNG QUÁ KHỨ – Lê Nguyễn Hà Vy

Mùa Đông lại về trên xứ người. Cái lạnh se sắt buốt cóng giữa một buổi sớm mai khi trời chưa sáng. Đêm nay, tôi không thể nào ngủ được. Hình ảnh của quá khứ trở về trong tâm thức. Hình ảnh những tháng ngày thương đau của hơn bốn mươi năm về trước. Đứa con gái đầu lòng ra đời giữa những ngày tháng tận cùng của đói nghèo và khốn khổ.
Một buổi sáng tinh mơ, tôi dậy thật sớm để nấu cơm cho nhà tôi ăn mới có sữa cho con bú. Tôi xúc gạo thật khẽ, để cái lon khỏi chạm mạnh vào đáy thùng vì không muốn nhà tôi biết gạo sắp hết!
Tôi nuốt nước mắt vào trong để khỏi bật lên tiếng khóc. Bên ngoài trời rất lạnh; mà tôi chỉ có chiếc áo lính rách nát nhặt được ngoài đường khoác lên cho đỡ cóng. Nấu cơm xong, tôi nhẹ nhàng ôm mớ sách vở trên kệ đạp xe ra chợ trời cân ký; để mua vài con cá cho vợ ăn.
Xong xuôi đâu đó, tôi mặc vội chiếc quần jean rách gối và cái áo kaki bốn mùa mưa gió đến lớp. Đám học trò của tôi vẫn ngây ngô và bình thản có biết gì đến cuộc sống. Còn tôi, lòng trĩu nặng bao nỗi buồn đau và bài thơ này tôi viết trong giờ giải lao.
Ngay giờ này đây, khi hồi tưởng lại quá khứ, nước mắt tôi lại trào ra không thể nào ngăn được. Tạ ơn Chúa Jesus, Ngài đã cứu vớt linh hồn tôi thoát ra cảnh đọa đày và tủi nhục. Ngài đã ban cho chúng tôi một cuộc sống khác. Ngài đã cho chúng tôi niềm tin và hy vọng. Cái quá khứ thương đau ấy đã bị đẩy lùi thật xa vào quá vãng. Tôi cầu xin tình yêu của Chúa Jesus đụng chạm vào lòng của những ai chưa tin nhận Ngài, amen!

NGỦ ĐI CON GÁI CỦA BA
(Bài thơ này được sáng tác vào năm 1981 trước khi tin Chúa 6 tháng. Cuộc đời lắm gian truân, lận đận vì thuở ấy chưa gặp được Chúa Jêsus.)

Thôi con nhỉ nín đi đừng khóc nữa!
Tội lòng ba đêm đã xuống sâu rồi
Đôi tay này ru con ngủ thay nôi
Và áo ấm cởi choàng, thay chăn đắp
Đêm thăm thẳm bên ngoài mưa rét lắm
Ngủ đi con đừng để xót lòng ba
Chú mèo hoang rờn rợn dáng yêu ma
Đang rình rập tìm mồi trong bóng tối
Những khổ đau làm sao con hiểu nổi
Rạng ngày mai gạo đã hết sạch rồi
Ba lặng nhìn ngày tháng buồn trôi
Ngồi tính lại những món tiền tiêu chợ
Me của con mấy hôm rồi trăn trở
Lo ngày mai sữa không đủ nuôi con
Giữa thinh không tiếng nấc nghẹn hao mòn
Thân tiều tụy giữa chợ đời rối rắm!
Ba rất sợ những ngày đông rét cóng
Ngọn gió nào tàn nhẫn thổi vào đây
Ba cho con trọn trái tim này
Là tất cả những gì ba có đấy
Thôi con nhỉ nín đi, đừng cựa quậy!
Để cho me ngủ một giấc say nồng
Đắng cay nào ba gánh chịu cho xong
Âu số phận đã an bày như thế…

Đà nẵng mùa Đông 1981
Lê Nguyễn Hà Vy

Ngày đăng: 12/23/2025