Vườn Ê đen mới
TỰ TỬ – Võ Xuân Loan
12 giờ trưa, nắng đổ lửa. Chuông điện thoại bàn reo liên hồi, tôi định bỏ qua nhưng hết hồi chuông này đến hồi kia như có chuyện gì cấp bách. Tiếng người đàn ông gay gắt vang lên :
– A lô, chị Loan phải không ? Tui cần gặp chị gấp.
Nhận ra giọng một người quen, trước đây anh đi bộ đội ở chiến trường Cambodia, sau khi giải ngũ bị bị thương ở đầu, một mảnh đạn pháo vẫn trong đầu không lấy ra được nên thỉnh thoảng anh phải đối diện với cơn đau. Cuộc sống vất vả với một vợ năm con, đứa con gái út mới vừa một tuổi. Anh lầm lũi nắng mưa trên chiếc xe ôm.
– Chuyện gì vậy anh ?
– Tui sắp tự tử, ra gặp tui đi, nhanh.
Với một quá khứ đã 3 lần tự tử như tôi thì nghe đến câu tự tử là tôi thấy thốn trong lòng, tôi hiểu nỗi đau của người đối diện.
– Nhưng anh đang ở đâu ?
– Ngã tư Phú nhuận, ngay bốt điện thoại công cộng. Nhanh lên.Tui đứng đây đợi.
Thời gian này chưa ai có điện thoại di động, tôi vội vàng dắt xe ra chạy thẳng đến nơi hẹn. Dáng anh xiêu vẹo đứng bên bốt điện thoại tại ngã tư. Không khí oi nồng với mùi nhựa đường, mùi khói xe. Hai mắt anh đỏ ngầu, mặt đầy sự giận giữ. Tôi đề nghị:
– Vào quán nước bên kia đi, đây nắng quá, xe chạy ầm ầm khó nói chuyện.
Anh lưỡng lự rồi cũng dắt xe theo tôi. Vừa ngồi xuống ghế, chưa kịp gọi nước anh đã quát vào mặt tôi :
– Chị im ! Chị không được nói gì hết.
– Vậy anh gọi tôi ra đây để làm gì ? Để tôi gọi nước, anh uống gì ?
– Không uống !
Tôi gọi 2 chai nước ngọt, anh uống ừng ực như sắp chết khát. Rồi nhìn thẳng vào mặt tôi
– Chị khỏi nói gì hết, tôi biết chị sẽ khuyên, nhưng tôi không nghe đâu. Đừng đem Chúa ra đây hù tôi, Không cầu nguyện, không khuyên, không ý kiến ý cò gì hết. Tôi chán mấy người Tin lành lắm rồi, trước khi mấy người mở miệng tôi biết mấy người muốn nói cái gì rồi. Chị mà nói là tôi đi ngay lập tức !
Tôi bối rối ngồi yên. Mắt anh đỏ ngầu, áo quần xộc xệch:
– Chị về nói lại với vợ tui, đúng tui là thằng đàn ông không ra gì, không nuôi nổi vợ con; nợ nần chồng chất không trả nổi; Nợ mẹ đẻ nợ con nhìn đâu cũng thấy nợ. Cơm nhà bữa đói bữa no; tiền học của tụi nhỏ tháng nào cũng thiếu. Mai đây nghỉ học cả lũ. Con vợ tui ngày nào cũng chửi tui là thằng chồng vô tài bất tướng, bao nhiêu người hỏi cưới nó không lấy, lấy trúng thằng mạt hạng như tui..
Hai tay anh run lên khi nói đến đây, giọng đứt quãng :
– Mà nó nói cũng đúng, tui tồi quá mà … con búp bê cho con nhỏ tôi cũng mua không được, chạy xe được đồng nào vừa về đến cổng là tụi chủ nợ nó chận lại lấy hết.
Lần này tụi nó nói nếu không trả, nó đốt nhà. Tôi không sống nỗi nữa…
– Anh nợ bao nhiêu ?
– Năm trăm triệu, lãi 20%. Tui không bài bạc nghe. Toàn là mượn cho vợ đi sinh,
con nhập viện, sửa xe… Nhưng vì không trả nổi nên nó tăng dần lên chứ tui chỉ nợ khoảng 80 chục triệu thôi. Tụi khốn nạn nó ăn trên đầu trên cổ mấy thằng nghèo như tui. Mà thôi, tui nói hết rồi đó, chị nói lại với vợ tui là giờ muốn lấy ai cũng được, tui chết cho nó bớt khổ.
– Nhưng… anh định uống thuốc độc hả ?
– Không, tôi đâm thẳng dô xe tải cho nó lẹ, chứ uống làm gì. Ủa ! tui đã biểu chị
im đi mà vẫn nói là sao ?!
– À tôi hỏi vậy thôi chứ có khuyên gì anh đâu…
– Đâm thẳng dô xe tải. Chị rõ chưa ?
– Rõ ! nhưng …. anh sẽ bị biến dạng, khó coi lắm đó. Mấy đứa nhỏ sẽ không dám nhìn anh đâu ! Tội quá.
Anh trừng mắt nhìn tôi :
– Cái gì ? chị nói gì ? Tui vẫn không thay đổi ý định nghe.
– À thì… tôi nghĩ sao nói vậy thôi. Nhưng cho tôi bàn cùng anh chút. Năm trăm
triệu, cộng với tiền hòm 10 triệu loại rẻ, tiền mua đất chôn 20 triệu, tiền dịch vụ đám tang, xe tang các thứ khoản 30 triệu, tổng cộng 50 triệu. Vậy sau khi anh chết, số nợ sẽ tăng lên 550 triệu. Vậy chị ấy và mấy đứa nhỏ sẽ thay anh trả số nợ này đúng không?
Anh khựng lại nhìn tôi một lúc, miệng lẩm bẫm ‘ Tui vẫn phải chết’
– Thôi được, nếu anh quyết chết thì cứ chết. Nhưng bây giờ anh theo tôi đến trại hòm được không?
– Để làm gì ?
– Để tôi xin họ bớt được đồng nào hay đồng đó, chứ nợ sẽ tăng lên nhiều quá. Trại hòm này tôi quen.
Tôi đứng lên ra lấy xe. Anh ấy tần ngần rồi cũng lấy xe theo tôi. Chúng tôi yên lặng trên những con đường cháy nắng đến trại hòm, tôi chạy trước anh ấy theo sau. Mồ hôi đổ thành dòng, tôi cầu nguyện trên đường : ‘ Chúa ơi ! xin cứu anh ấy theo cách của Ngài, con không biết phải làm sao !’
Đến tiệm hòm, tôi nói chuyện với người chủ, anh đứng xa xa cúi gằm mặt, tay nắm chặt chiếc mũ kết sờn rách. Cuối cùng người chủ cũng sẵn lòng bớt tiền với cái hòm thô sơ dành cho những người chết vô gia cư với giá 3 triệu rưỡi. Dịch vụ chỉ một xe tang 10 triệu, hoả táng 10 triệu. Tôi quay ra nói với anh
– Rồi, vậy là chỉ cộng thêm 23,5 triệu thôi. Thay vì 50 triệu như tôi nói.
Anh mím chặt môi nhìn tôi :
– Chị về đi, nhớ nói hết với vợ tôi những gì tôi nói nãy giờ.
Anh đạp máy xe, tôi giữ lại. Anh hét vào mặt tôi:
– Gì nữa, chị tưởng cản được tui sao, còn lâu ! Tránh ra.
– Thì anh cứ đi chết, tôi có cản đâu. Chỉ là …anh tạt qua nhà tôi một chút được không ?
– Để làm gì ?
– Con gái tôi có nhiều búp bê lắm, anh ghé lấy một cái đem về cho con gái rồi hãy đi chết. Hồi nãy tôi nghe anh nói cháu nó thích búp bê lắm mà anh chưa mua được.
Anh khựng lại một chút rồi đi theo tôi.
Đường về nhà không xa nhưng tôi cứ chạy loanh quanh giữa trời nắng để cầu nguyện : ‘ Lạy Chúa, con không biết làm gì nữa Chúa ơi, xin giúp đỡ con. Xin cứu anh ấy.’
Rồi cũng đến nhà, anh không chịu vào. Tôi chạy vào lấy con búp bê của con gái rồi nhét vào chiếc rổ xe của anh. Anh quay xe đi, tôi lật đật chạy theo. Giọng anh dịu đi :
– Gì nữa, chị theo tôi làm gì ?
– Ừ thì theo anh về nhà thôi mà. Bạn bè với nhau, anh đi chết thì tôi cũng phải tiễn một đoạn đường chớ.
Nghe tiếng máy xe dừng lại, đứa bé gái đang chơi trước hiên nhà chạy ngay đến
– A ! Ba về, ba về !
Và khi nhìn thấy con búp bê trên rổ xe, mặt cháu bé bừng sáng, đôi mắt to tròn, long lanh, tất cả mọi đồng tử trong mắt như giãn ra, nó reo lên:
– Ba mua búp bê, ba mua búp bê cho con, búp bê…
Tôi nghẹn lại, nước mắt chực trào ra khi nhìn cháu bé ôm con búp bê vào lòng, anh cúi xuống ẵm con lên trong khi nó cứ ríu rít : – Ba mua búp bê, ba mua búp bê.
Tiếng chị vợ tru tréo từ cửa :
– Giờ này mới mò về, sao không đi luôn đi….
Tôi chạy tới lôi chị vào bếp :
– Anh ấy đang muốn lao đầu vào xe tải tự tử. Tôi cố gắng đưa anh về. Đừng nói vậy chị. Cứ từ tốn nói chuyện an ủi nhau nhe.
Chị nghe tôi kể xong, lau nước mắt chạy ra níu lấy tay anh vừa nói vừa khóc :
– Nợ thì từ từ trả. Khổ thì cùng khổ, Tui có bắt ông phải chết đâu. Ông chết bỏ mẹ con tui cho ai…
Anh choàng lấy vai vợ rồi cùng khóc.
Tôi lặng lẽ ra về. Chiều đã tắt nắng, hòa vào dòng xe đông nghịt. Tôi hít thật sâu không khí đầy bụi và khói xe vào lồng ngực mà nghe như vừa hít làn gió biển từ khơi xa thổi về.
Võ Xuân Loan
(Nguồn: FB Loan Xuan Vo)
(Nguồn: FB Loan Xuan Vo)
Ngày đăng: 01/06/2026